Profile Visitor Map - Click to view visits

Nhớ Chiếc Áo Dài Xưa

(Tặng khách hành hương về nguồn)

Yêu em từ kiếp nào
Gặp em chừng lâu lắm
Nét tha thướt ấp ủ làn hơi ấm
Tà áo bay in đậm dấu thời gian
Gà gáy trưa, thôn cũ nắng tràn
Áo chẹt vá quàng - Giọng ầu ơ của mẹ
Gió thoảng lướt, nhịp võng trưa đưa nhẹ
Thế giới huyền mơ chợt ghé miên man
“Trầu lên nửa nọc trầu vàng
Thương cô áo chẹt, vá quàng nửa lưng”

Những mùa xuân tiếp nối những mùa xuân
Bước thơ ấu ngập ngừng hoa với mộng
Nẽo trước thênh thang – Dòng thời gian trải rộng
Cụm đất nghèo vắng bóng những niềm vui
Cuống rún lìa xa, tấc dạ bùi ngùi
Chiếc áo vá quàng, cuộc đời đen như đất
Cô thôn nữ mãi lũ lam đời chật vật
Tre sau nhà cao ngất đứng mỏi mòn
Đời xuôi mau - Người mất, áo chẳng còn
Bùn nước đọng, gót chân son là dĩ vãng

Tim rộn rã, muốn tâm tình trút cạn
Có người tìm cô bạn Gia Long
Cô gái trường áo tím ngày xưa
Trong nắng ấm má hồng
Giờ tóc dệt màu bông
Mà tà áo vẫn bình bồng trong tâm tưởng


Đã biết yêu mà hồn còn rất ngượng
Chiều hoài hương – Chân lạc hướng đất người
Nửa tháng cháo chợ cơm hàng –
Ròng rã đếm mưa rơi
Tay úp mặt – Ôm mảnh đời lưu lạc
Núi Ngự mờ sương – Dòng Hương trong vắt
Cầu Trường Tiền xa lắc sáu vại dài
Khói sóng hoàng hôn – Lòng chợt ấm chiều nay
E ấp nón bài thơ, thướt tha tà áo dài Đồng Khánh
Gót viễn xứ, chiều Cố Đô lành lạnh
Dạ nhuốm vui, khóe mắt rịn giọt sương
Gác trọ nghèo lóng gà gáy tha hương
Bóng nhòa nhạt hắt lên tường cô độc

Cuộc chinh chiến lê chuỗi ngày thảm khốc
Tình vù bay, cắt ngang dọc bạn, thù
Giữa trưa hè sụp bóng tối âm u
Lá lả tả dù ngày thu chưa tới
Trời đất rộng bom cày đạn xới
Màu áo xưa bay vội đỉnh mây mù
Cấy đông ken đêm lạnh hoang vu
Nơm nớp sợ trận đổ dù, phục kích
Cô gái quê cầm lồng đèn, ôm tập sách
Lớp i tờ - Trường dừng vách lá chằm
Tai ngóng nghe đạn pháo réo gầm
Miệng lẳm nhẳm thì thầm bài mới học
Gọn trang phục, gọn chân tay đầu tóc
Có mơ gì cái hình vóc thướt tha
Bọc lụa nhung ngũ sắc của Hằng Nga
Chiếc áo dài là tinh hoa nét đẹp

Đã hết rồi hận thù và sắt thép
Nới rộng tay làm mà vẫn hẹp miếng ăn
Đời đương cần lưng thớt bắp tay săn
Thiên hạ nghĩ: “Đẹp đâu bằng có ích”
Quần chặm vá, mảnh áo thô nặng trịch
Dép kéo lê la thanh lịch đời người
Chóng qua rồi cái thập kỷ bảy tám mươi
Vũng nông hẹp, ta khóc cười lặn hụp
Xó bếp vắng, con chó già ẩn núp
Chường mặt ra sợ bị chụp, bị vồ
Cài chặt then, sợ ruồi muỗi bay vô
Gặm nhắm mãi khúc xương khô meo mốc
Cô giáo trẻ bước vào lớp học
Bận quần tây, áo cộc hở mông đùi
Chiếc áo dài ơi! Ta tiếc mãi khôn nguôi
Sống giữa đám mù đui nghệ thuật
Kẻ hiểu biết lặng câm – Mà nỗi lòng u uất
Người ngu si theo lốc trốt cuốn đi
Dạ, dạ, vâng lòng chẳng nghĩ suy
Dạ non nớt biết gì là nét đẹp

Óc hủ lậu, được một thời cũng đẹp
Bay xa rồi cảnh mắt khép tay che
Mở toang hoác cửa ra – Gió lộng tư bề
Bốn biển năm châu - Lối đi về muôn nẽo
Đã mười năm theo chân người lẻo đẻo
Nay rực rỡ hào quang thần diệu giống Tiên Rồng
Thổ Cẩm muôn màu, gấm Thái Tuấn, lụa Hà Đông
Đưa lên đỉnh chiếc áo dài của giống dòng Lạc Việt

Hải Chu 08-03-2002


Thứ Bảy, 25 tháng 4, 2009

LB024- Mùa Xuân Dậy Thì

Mùa Xuân Dậy Thì

“Sương sẽ rụng chực tràn lên khóe mắt
Khi, em ơi ! Thời tiết chớm vào Xuân”

Chớm xuân rắc giọt mưa hồng
Chồi non nẩy vội, ngại ngùng cỏ tơ
Đồi trơ cát bóng năm xưa
Rong rêu mở hội, một giờ đổi thay
Vờn quanh mép cỏ sương bay,
Khe âm u hở, then cài dấu in.
Hoa sơn dậy, đất chuyển mình
Tròn cây căngg nhựa, địa hình nhấp nhô.
Bãi bằng cao vượt nên gò,
Bầu sườn núi dựng, cánh cò giăng ngang..
Con ong hút mật vội vàng,
Dập dìu bóng bướm ẩn tàn lá râm.
Mây trôi suối tóc đen giầm,
Trái xoan nở, búp nụ tầm xuân xa .
Trăng vờn hương bưởi ra hoa,
Ngất ngây sỏi vụn la đà gió theo.
Tâm tư mây ngụ đặc đèo
Trông vời đôi nhạn - buồn thiu - cuối trời.

Huyền Hạc, 1984



LB023- Tiễn Một Người

Tiễn Một Người

“Hàng cây đứng lặng rưng rưng lá
Gió lạnh đưa đi đến nẻo nào”

Dế xa dành một dư thanh
Sầu tư điệu tiễn ngày xanh em tàn
Dây ta nắn nót cung đàn
Hoà theo nhịp nắm đất vàng ván thiên
Nằm đây em trút ưu phiền
Lên chân châu chấu lê miền cỏ hoang

Hải Chu 05-1982


LB022- Mấy Hôm

Mấy Hôm

Riêng tặng những người đồng hành bất hạnh
Tặng Khương Vũ Thiên Tân

“Ôi xã hội, những búa rìu gớm ghiếc
Bao vây ta và hủy diệt tình người
Ta không chết - chẳng khi nào ta chết
Mà hiên ngang ngạo nghễ giữa cõi đời

Hải Chu


Mấy hôm, gió chực ngoài song
Đợi ta ra, thổi giá đông vào hồn
Mấy hôm trăng đứng bồn chồn
Chờ ta về, rọi áo mòn phong sương
Mấy hôm mưa phục sẳn đường
Mong ta đi, tặng bốn phương mây mù

Hải Chu, 12-1993



Chủ Nhật, 19 tháng 4, 2009

Mới030- Tiếng Ca Du Tử

Tiếng Ca Du Tử

Du tử hà thời qui?

Hải hồ mòn gót ta đi mãi
Bạc áo phong sương mấy độ rồi
Một sớm chim bằng nghiêng cánh mỏi
Thẩn thờ nhả khói ngắm mây trôi

Hiên vắng gục đầu ôm bóng lẻ
Suy tư vầng trán nếp hằn sâu
Nửa đời phiêu lãng ai tri kỷ
Bạc tóc oằn vai một gánh sầu

Tâm sự mang mang hồn cố quận
Bềnh bồng mây nổi thấy gì đâu
Tóc sương đôi mái, ai nương cửa
Mòn mỏi trông con mắt đỏ ngầu

Du tử một đi chưa trở lại
Bên cầu nét chữ đã rêu xanh
Tha hương khắc khoải đau gan vượn
Số kiếp long đong mộng chửa thành

Tay trắng ngày về xin khất lại
Tương phùng buổi ấy hãy còn lâu
Một mai chí lớn không thành tựu
Vẫn hẹn sông hồ một cánh âu.

Thạch Trung, Rạch Miểu 1972


** Vườn Quỳnh




Mới029- Gió Mưa

Gió mưa

Nửa đời sống mỏn gió mây đưa
Cơm áo lăn thân chẳng lọc lừa
Sự nghiệp trắng tay, đầu điểm trắng
Trời chưa cho chết, não nùng chưa?

Huyền Hạc 04-1986


Mới028- Quê Xưa

Quê Xưa

Chân xưa trở lại chốn quê này
Hạ trắng thu vàng mấy đổi thay
Lối nhỏ ngỡ ngàng hương viễn khách
Thềm rêu xanh sắc sợi mưa bay

Cỏ đê từng trải mùi dâu bể
Thoáng điểm đìu hiu nét úa gầy
Đưng lác đỏ đầu đồng nắng nẻ
Trời xanh, xanh thẳm, lá diều bay

Từ độ bẵng quên thuyền lãng bạt
Chồn chân gió lạnh réo đêm dài
Nền ẩm, bóng đơn vờn vách lá
Lần qua cầu nhỏ - khóm mai gầy

Mấy năm đất đỏ dày râu tóc
Mấy năm trui lửa chai bàn tay
Rào trước thênh thang bong bí rợ,
Lặng lẽ mùa xuân ngự cõi ngoài

Điệu ru tuổi nhỏ giờ im bặt
Phên lá buồn thiu – khúc lạc mai
Tiếng thở dài len cơn ác mộng
Đêm qua đầu bạc - một mình hay.

Huyền Hạc, Phú Hưng quê nhà 09-1977

(Vườn Quỳnh 1)




Mới027- Thiên Thể Khô Cằn

Thiên Thể Khô Cằn

tặng người đầu óc bảo thủ

Đất sỏi cứng khó tưới thành màu mỡ
Đá khô cằn khó tạc nét hoa văn
Định kiến thiên thu là lượng cát sông Hằng
Ước mộng đó một thiêng đường dang dở

Hãy bay bổng đi xa, coi như tròn duyên hết nợ
Kéo dài đời chi- Muôn kẻ sợ, chẳng người thương
Trong tâm tư ôm hình ảnh thiên đường
Như mây khói tất cả dường ảo ảnh

Thiên thể xa, thế giới của lớp người bay bằng đôi cánh
Đi trên mây và uống những giọt sương
Còn cõi người ta, hoang lạnh lửa tình thương
Tay chai rạn, áo hờ sườn đêm lạnh cóng.

Rao giảng tình người mà sao tim lại rỗng
Nói chuyện năm trên, mắt còn đọng hận thù
Lời ngọt ngào đồng vọng giữa hoang vu
Ta chua xót giữa mịt mùng sa mạc.

Hải Chu 06-1995