Xuôi Ngược Dòng Đời
1- Cô gái được tiếng nhà lành
Từ chối làm tình
với lão già còn mảnh xương da
Hầu bao lép xẹp
2- Mụ đàn bà hé cửa thò đầu
Tiễn gã đàn ông dáo dác nhìn quanh
Biến ngay vào bóng tối
Chồng mụ vì áo cơm đi vội
Sáng nay
3- Mộ bia nghiêng nghẻo
Bụi thời gian năm tháng phủ chưa dầy
Người đàn ông bạc mạng
Chết để chiều nay
Đứa con mọn thênh thang
Dưới ánh đèn vàng thất thểu
Bước đi mà lòng chưa được hiểu
Sẽ về đâu
Hải Chu, 04-2002
Chủ Nhật, 5 tháng 4, 2009
Mới006- Con Nước Xa Bờ
Con Nước Xa Bờ
Hạnh phúc đời người đà xa cành lìa cội
Bút nghiên xưa lưu vụng dại chút dư hương
Con thiêu thân theo dòng trôi nước lũ
Đêm vui xa nghe sóng cuốn ngoài khơi
Vầng sáng trên cao mây mù ngụ đặc
Thoáng đâu đây âm hưởng một trầm tư
Một vạn năm sau trời cao xanh còn điếc ngắt
Kêu van gì cảnh xếp đặt tự ngàn xưa
Bốn bức tường vây quanh vây hãm người vào ngỏ cụt
Đêm hoang vu heo hắt lạnh sao khuya
Bước chân trần cô độc nẽo đi về
Ném thân phận vào rủi may không cần biết
Thật như đếm thì cả đời cam thua thiệt
Thằng đâm heo…, đừng tiếc một nhát dao
Ta chết đi, chẳng một tiếng kêu gào
Nỗi thống khổ ta đem vào đầy huyệt
Kiếp thừa thải, ta nào luyến tiếc
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Huyền Hạc, 1979
Hạnh phúc đời người đà xa cành lìa cội
Bút nghiên xưa lưu vụng dại chút dư hương
Con thiêu thân theo dòng trôi nước lũ
Đêm vui xa nghe sóng cuốn ngoài khơi
Vầng sáng trên cao mây mù ngụ đặc
Thoáng đâu đây âm hưởng một trầm tư
Một vạn năm sau trời cao xanh còn điếc ngắt
Kêu van gì cảnh xếp đặt tự ngàn xưa
Bốn bức tường vây quanh vây hãm người vào ngỏ cụt
Đêm hoang vu heo hắt lạnh sao khuya
Bước chân trần cô độc nẽo đi về
Ném thân phận vào rủi may không cần biết
Thật như đếm thì cả đời cam thua thiệt
Thằng đâm heo…, đừng tiếc một nhát dao
Ta chết đi, chẳng một tiếng kêu gào
Nỗi thống khổ ta đem vào đầy huyệt
Kiếp thừa thải, ta nào luyến tiếc
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Huyền Hạc, 1979
Mới005- Vô Đề
Vô Đề
Cây da đứng một mình
Bến đò xưa mất dạng
Dòng thời gian lặng thinh
Lấy ai làm bầu bạn
Thời gian không biến dịch
Nhịp đời không vắn dài
Mà sao hồn u tịch
Thấy đời khổ gắp hai
Đêm qua buồn quán khách
Nước mắt hòa men cay
Lăn lộn đời hết cách
Mà vẫn trắng đôi tay
Mềm môi câu thế sự
Nát lòng chuyện rủi may
Gót sông hồ xa xứ
Kéo lê kiếp lưu đày
Bàn chân còn chưa biết
Đưa mình đi về đâu
Đời hư, ta không tiếc
Sao hồn vẩn vơ sầu
Ơi! đời là gì vậy?
Chỉ một tuồng biển dâu
Thôi xem như khách trọ
Tóc xanh sớm bạc màu
Bóng quê – Vùng tuổi nhỏ
Hương thơ ấu trăng xưa
Mà ngỡ như đất lạ
Người qua dáng hững hờ
Hoa bướm thời bé dại
Cõi mơ giấc địa đàng
Qua rồi đâu trở lại
Héo úa như lá vàng
Mỗi nỗi buồn ghi dấu
Bằng giọt nước đêm trường
Mong tan trong hớp rượu
Bay hơi theo thời gian
Khót thuốc đan tay vàng
Bùn dơ tràn ngõ tối
Đèn mù bước dọc ngang
Chân bết bê cát bụi
Tình người đã khô cằn
Vô tư viên đá sỏi
Huênh hoang chuyện nghĩa nhân
Dầu lửa tim tàn lụi
Tiếng hát đà im bặt
Chẳng lưu một dư âm
Giờ tiếng chì tiếng bấc
Hãy thin thít lặng câm
Tìm rượu ta quờ tay
Còn rượu đâu để say
Thôi kê tay làm gối
Nỗi phiền muộn còn dài
Lạy trời mưa thêm nhiều
Ru buồn thêm trắng tóc
Hòn đá cuội thêm rêu
Cho đời bớt cô độc
Hải Chu,
Phú Hưng, Quê Nhà Năm 1979 Thất Mùa
Cây da đứng một mình
Bến đò xưa mất dạng
Dòng thời gian lặng thinh
Lấy ai làm bầu bạn
Thời gian không biến dịch
Nhịp đời không vắn dài
Mà sao hồn u tịch
Thấy đời khổ gắp hai
Đêm qua buồn quán khách
Nước mắt hòa men cay
Lăn lộn đời hết cách
Mà vẫn trắng đôi tay
Mềm môi câu thế sự
Nát lòng chuyện rủi may
Gót sông hồ xa xứ
Kéo lê kiếp lưu đày
Bàn chân còn chưa biết
Đưa mình đi về đâu
Đời hư, ta không tiếc
Sao hồn vẩn vơ sầu
Ơi! đời là gì vậy?
Chỉ một tuồng biển dâu
Thôi xem như khách trọ
Tóc xanh sớm bạc màu
Bóng quê – Vùng tuổi nhỏ
Hương thơ ấu trăng xưa
Mà ngỡ như đất lạ
Người qua dáng hững hờ
Hoa bướm thời bé dại
Cõi mơ giấc địa đàng
Qua rồi đâu trở lại
Héo úa như lá vàng
Mỗi nỗi buồn ghi dấu
Bằng giọt nước đêm trường
Mong tan trong hớp rượu
Bay hơi theo thời gian
Khót thuốc đan tay vàng
Bùn dơ tràn ngõ tối
Đèn mù bước dọc ngang
Chân bết bê cát bụi
Tình người đã khô cằn
Vô tư viên đá sỏi
Huênh hoang chuyện nghĩa nhân
Dầu lửa tim tàn lụi
Tiếng hát đà im bặt
Chẳng lưu một dư âm
Giờ tiếng chì tiếng bấc
Hãy thin thít lặng câm
Tìm rượu ta quờ tay
Còn rượu đâu để say
Thôi kê tay làm gối
Nỗi phiền muộn còn dài
Lạy trời mưa thêm nhiều
Ru buồn thêm trắng tóc
Hòn đá cuội thêm rêu
Cho đời bớt cô độc
Hải Chu,
Phú Hưng, Quê Nhà Năm 1979 Thất Mùa
Mới004- Ngày Mai
Ngày Mai
Tặng học trò cũ
Ngày mai, ngày mốt rồi sau nữa
Chẳng biết đời đưa tới chổ nào?
Sương bạc tháng năm hằn lọn tóc
Mong manh bao cát: áo sờn bâu
Hơn nửa kiếp người tay vẫn trắng
Xẻ sâu vầng trán mấy lằn nhăn
Giương to mắt trắng cười điên dại
Đời đảo điên - Ngu nói chuyện xằng
Đĩ bợm dõ mồm ban đạo đức
Thiến heo lớn tiếng chuyện văn chương
Ta lim lim mắt nghe đời kể
Những chuyền quàng xiên cõi hí trường
Ngày mai ngày mốt rồi sau nữa
Biết sống còn hay sẽ chết đây
Vô vọng với tay tìm ảo ảnh
Còn gì ta gởi cánh mây bay
Ngày cũ lửa nung tay chín rạn
Chân trần rướm máu lớp rào gai
Tráo mắt - Mỉm cười – Ôi khiếp đảm!
Có lẽ phiên ta cũng có ngày
Ác mộng len về đêm lại đêm
Chưa khi nào ngủ giấc êm đềm
Vọng tiếng ngáy đều người mới gặp,
Ngoài rào sương ấp ánh trăng êm
Cơm chan nước mắt - Đời lang bạt
Một khách hành hương chẳng hẹn về
Vợ hỏi: “Bao giờ anh trở lại?”
Nhe cười: “Lỡ, lạc lối đam mê”
Hiện tại còn không sao hiểu được
Dễ gì mà biết việc ngày mai
Thôi thì phó mặc cho dòng nước
Bờ bến nào đây? - Chuyện rủi may
Số phận nổi chìm rồi cũng mặc
Bỏ nghề cầm bút, lảnh hai cây
(Cuốc đất trồng rau nuôi lỗ miệng)
Trồng rau cuốc đất nghề cha mẹ
Khoảnh ruộng ngày xưa đợi luống cày
Mai đây chắc chẳng chăn đàn trẻ
Sách vở gở bìa vấn thuốc rê
Thơ phú - mệt rồi - Đừng để mắt
Đời tàn, bông bí luộc hôi ê !
Hải Chu, Để Nhớ Ngày Đi tháng 05-1975
Tặng học trò cũ
Ngày mai, ngày mốt rồi sau nữa
Chẳng biết đời đưa tới chổ nào?
Sương bạc tháng năm hằn lọn tóc
Mong manh bao cát: áo sờn bâu
Hơn nửa kiếp người tay vẫn trắng
Xẻ sâu vầng trán mấy lằn nhăn
Giương to mắt trắng cười điên dại
Đời đảo điên - Ngu nói chuyện xằng
Đĩ bợm dõ mồm ban đạo đức
Thiến heo lớn tiếng chuyện văn chương
Ta lim lim mắt nghe đời kể
Những chuyền quàng xiên cõi hí trường
Ngày mai ngày mốt rồi sau nữa
Biết sống còn hay sẽ chết đây
Vô vọng với tay tìm ảo ảnh
Còn gì ta gởi cánh mây bay
Ngày cũ lửa nung tay chín rạn
Chân trần rướm máu lớp rào gai
Tráo mắt - Mỉm cười – Ôi khiếp đảm!
Có lẽ phiên ta cũng có ngày
Ác mộng len về đêm lại đêm
Chưa khi nào ngủ giấc êm đềm
Vọng tiếng ngáy đều người mới gặp,
Ngoài rào sương ấp ánh trăng êm
Cơm chan nước mắt - Đời lang bạt
Một khách hành hương chẳng hẹn về
Vợ hỏi: “Bao giờ anh trở lại?”
Nhe cười: “Lỡ, lạc lối đam mê”
Hiện tại còn không sao hiểu được
Dễ gì mà biết việc ngày mai
Thôi thì phó mặc cho dòng nước
Bờ bến nào đây? - Chuyện rủi may
Số phận nổi chìm rồi cũng mặc
Bỏ nghề cầm bút, lảnh hai cây
(Cuốc đất trồng rau nuôi lỗ miệng)
Trồng rau cuốc đất nghề cha mẹ
Khoảnh ruộng ngày xưa đợi luống cày
Mai đây chắc chẳng chăn đàn trẻ
Sách vở gở bìa vấn thuốc rê
Thơ phú - mệt rồi - Đừng để mắt
Đời tàn, bông bí luộc hôi ê !
Hải Chu, Để Nhớ Ngày Đi tháng 05-1975
Mới003- Cuồng Ca I
Cuồng Ca I
Có người hỏi: Có muốn làm thi sĩ ?
Tôi khẽ lắc đầu: Tôi chẳng muốn mình điên!
Có người hỏi: Sao không làm thi sĩ ?
Tôi khẽ mỉm cười: Vì không thể nói chuyện điên
Vật lộn với áo cơm
Nửa mảnh đời oi nồng mùi cay nghiệt
Vồn vã bắt tay
Hay ngoảnh mặt đối đầu
Với người lạ quen không biết
Ao phù hoa lúc nhúc bọn vượn người
Muốn yên thân phải sống với đười ươi
Học tập lại cái khóc cười theo từng cảnh ngộ
Giả dối với mình lâu ngày đâm ra ngố
Sốt mê man trong dòng lũ loạn cuồng
Vứt tình người chẳng chút vấn vương
Đời là vậy - Người của phường sân khấu
Có thế có quyền, nên ông nên cậu
Áo vá chân trần – Hãy cất giấu mình đi
Ngước mắt trông - Bầu trời rộng xanh rì
Mừng vẫy gọi một vì sao xa lắc
Hạnh phúc đời người
Đâu giống con thuyền bỏ neo buộc chặt
Nhốt niềm vui trong chất ngất bốn tường vôi
Hãy ban phát cho tôi một cánh mây trời
Nguồn hạnh phúc là nơi chưa định trước
Sự hiểu biết là cái không nói được
Vườn địa đàng – Ôi! Vũng nước ao tù
Nét ngọc châu là màu nâu sạm da khô
Con thiêu thân chẳng có giờ ngơi nghỉ
Bổ cày giữa đường
Mãng nghe theo lời anh tiếng chị
Nhiều nắng mưa, thành chai đá vô tri
Ôi! Nhân luân cả khối chuyện vô nghì
Dòng nước đục mê ly cò giả trá
Làm thơ đâu phải uốn câu vừa miệng cá
Giọng quốc khàn ra rã tiếng kêu hè
Ta yêu người ít nói chỉ ngồi nghe
Biết đứng dậy ra về đúng lúc
Là thi sĩ phải lắng nghe lời thúc giục
Của tình ngườị nỗi uẩn khúc của con tim
Thấy xôn xao trong vũ trụ đà lắng chìm
Trong cổ mộ, nghe nỗi niềm của đá
Mực đã khô đôi tay giờ mệt lã
Nàng Ly Tao cũng rã cánh thiên thần
Hồn bay xa trong tám cõi phù vân
Đi xa lắm - Vượt mấy từng trái đất
Các thiên thể cùng Không - Thời hòa nhập
Trong vô biên của vũ trụ khôn cùng
Ngòi bút ta, ta không thể uốn cong
Ca ngợi lũ dế trùn
Bụng chướng to vì hút máu dân
Lũ chuột tham ô đêm ngày đục khoét
Thằng dân đen da xanh xao bệnh rét
Lục lọi tìm vơ vét sạch sành sanh
Hồn ta thâm, u sầu vời vợi xây thành
Có ai người sẳn khối óc tinh anh
Để thấu được điều ta muốn nói
Tay ôm ngực, nỗi đau lên vòi vọi
Biết bao giờ dừng lại những gian truân
Ngày đi xa, ánh sáng tắt lụi dần
Ta là hiện thân của niềm đau vô cớ đó
Linh hồn ta, ngôi nhà hoang bỏ ngỏ
Sợi đau thương gom bó lại mà thành
Đời phù du là tia khói mong manh
Nếu ta chỉ là cành chùm gởi
Thôi cứ nghĩ từ xa xôi ta tới
Sống vô tri như xác đợi người chôn
Túi đựng thịt xương, không ngự trị bởi linh hồn
Kể ta chết từ khi còn non dại
Kể như ta suốt một đời ăn hại
Như thằng câm ú ớ mãi chẳng nên lời
Cam sống mòn, thừa thải dưới mặt trời
Đầu thai xuống. trót đánh rơi ngòi bút
Lỡ mất trí đành lặng câm trong tủi nhục
Nhập cuộc đùa vui trong dòng đục tanh hôi
Ôi, giờ đây, ta thật sự chết rồi
Trên cây bút bẻ đôi, nằm co quắp
Ta đã chết vì cả đời chưa lần gặp
Lương tâm người với thân phận Con Người
Dưới mồ sâu ta tức tủi khôn nguôi
Môi cay đắng chưa thốt được lời cay đắng
Ôi vô vị một quãng đời dài dẳng
Mồm cuồng điên chưa nói trắng những điên cuồng
Đêm trăng đầy, tay ngửa hứng sương tuôn
Hồn thăm thẳm giữa muôn trùng nuối tiếc
Tiếc lúc sống đã làm câm giả điếc
Chuộng bình an - Dầu tha thiết với tình người
Thượng Đế ơi! Xin Người nhận lấy tôi
Ném địa ngục hay thiên đàng cũng được
Vì không muốn ăn ngang nói ngược
Kẻ vô liêm sỉ, lũ người láo xược
Giấu lưỡi gươm, lớp nhung mượt phủ chông gai
Néro ơi! Ta réo gọi Néron ơi!
Hãy đứng dậy đến gần nơi ta ngự
Đừng xấu hổ với miệng đời bia sử
Ta yêu người vì nghĩa cử kẻ mù lòa
Choàng giùm ta bọn thi sĩ một vòng hoa
Rồi tống cổ chúng ra xa thành phố
Tán tụng láo đáng muôn đời phỉ nhổ
Vần gấm hoa, thô lỗ tiếng cười điên
Hải Chu, 04-1979
Có người hỏi: Có muốn làm thi sĩ ?
Tôi khẽ lắc đầu: Tôi chẳng muốn mình điên!
Có người hỏi: Sao không làm thi sĩ ?
Tôi khẽ mỉm cười: Vì không thể nói chuyện điên
Vật lộn với áo cơm
Nửa mảnh đời oi nồng mùi cay nghiệt
Vồn vã bắt tay
Hay ngoảnh mặt đối đầu
Với người lạ quen không biết
Ao phù hoa lúc nhúc bọn vượn người
Muốn yên thân phải sống với đười ươi
Học tập lại cái khóc cười theo từng cảnh ngộ
Giả dối với mình lâu ngày đâm ra ngố
Sốt mê man trong dòng lũ loạn cuồng
Vứt tình người chẳng chút vấn vương
Đời là vậy - Người của phường sân khấu
Có thế có quyền, nên ông nên cậu
Áo vá chân trần – Hãy cất giấu mình đi
Ngước mắt trông - Bầu trời rộng xanh rì
Mừng vẫy gọi một vì sao xa lắc
Hạnh phúc đời người
Đâu giống con thuyền bỏ neo buộc chặt
Nhốt niềm vui trong chất ngất bốn tường vôi
Hãy ban phát cho tôi một cánh mây trời
Nguồn hạnh phúc là nơi chưa định trước
Sự hiểu biết là cái không nói được
Vườn địa đàng – Ôi! Vũng nước ao tù
Nét ngọc châu là màu nâu sạm da khô
Con thiêu thân chẳng có giờ ngơi nghỉ
Bổ cày giữa đường
Mãng nghe theo lời anh tiếng chị
Nhiều nắng mưa, thành chai đá vô tri
Ôi! Nhân luân cả khối chuyện vô nghì
Dòng nước đục mê ly cò giả trá
Làm thơ đâu phải uốn câu vừa miệng cá
Giọng quốc khàn ra rã tiếng kêu hè
Ta yêu người ít nói chỉ ngồi nghe
Biết đứng dậy ra về đúng lúc
Là thi sĩ phải lắng nghe lời thúc giục
Của tình ngườị nỗi uẩn khúc của con tim
Thấy xôn xao trong vũ trụ đà lắng chìm
Trong cổ mộ, nghe nỗi niềm của đá
Mực đã khô đôi tay giờ mệt lã
Nàng Ly Tao cũng rã cánh thiên thần
Hồn bay xa trong tám cõi phù vân
Đi xa lắm - Vượt mấy từng trái đất
Các thiên thể cùng Không - Thời hòa nhập
Trong vô biên của vũ trụ khôn cùng
Ngòi bút ta, ta không thể uốn cong
Ca ngợi lũ dế trùn
Bụng chướng to vì hút máu dân
Lũ chuột tham ô đêm ngày đục khoét
Thằng dân đen da xanh xao bệnh rét
Lục lọi tìm vơ vét sạch sành sanh
Hồn ta thâm, u sầu vời vợi xây thành
Có ai người sẳn khối óc tinh anh
Để thấu được điều ta muốn nói
Tay ôm ngực, nỗi đau lên vòi vọi
Biết bao giờ dừng lại những gian truân
Ngày đi xa, ánh sáng tắt lụi dần
Ta là hiện thân của niềm đau vô cớ đó
Linh hồn ta, ngôi nhà hoang bỏ ngỏ
Sợi đau thương gom bó lại mà thành
Đời phù du là tia khói mong manh
Nếu ta chỉ là cành chùm gởi
Thôi cứ nghĩ từ xa xôi ta tới
Sống vô tri như xác đợi người chôn
Túi đựng thịt xương, không ngự trị bởi linh hồn
Kể ta chết từ khi còn non dại
Kể như ta suốt một đời ăn hại
Như thằng câm ú ớ mãi chẳng nên lời
Cam sống mòn, thừa thải dưới mặt trời
Đầu thai xuống. trót đánh rơi ngòi bút
Lỡ mất trí đành lặng câm trong tủi nhục
Nhập cuộc đùa vui trong dòng đục tanh hôi
Ôi, giờ đây, ta thật sự chết rồi
Trên cây bút bẻ đôi, nằm co quắp
Ta đã chết vì cả đời chưa lần gặp
Lương tâm người với thân phận Con Người
Dưới mồ sâu ta tức tủi khôn nguôi
Môi cay đắng chưa thốt được lời cay đắng
Ôi vô vị một quãng đời dài dẳng
Mồm cuồng điên chưa nói trắng những điên cuồng
Đêm trăng đầy, tay ngửa hứng sương tuôn
Hồn thăm thẳm giữa muôn trùng nuối tiếc
Tiếc lúc sống đã làm câm giả điếc
Chuộng bình an - Dầu tha thiết với tình người
Thượng Đế ơi! Xin Người nhận lấy tôi
Ném địa ngục hay thiên đàng cũng được
Vì không muốn ăn ngang nói ngược
Kẻ vô liêm sỉ, lũ người láo xược
Giấu lưỡi gươm, lớp nhung mượt phủ chông gai
Néro ơi! Ta réo gọi Néron ơi!
Hãy đứng dậy đến gần nơi ta ngự
Đừng xấu hổ với miệng đời bia sử
Ta yêu người vì nghĩa cử kẻ mù lòa
Choàng giùm ta bọn thi sĩ một vòng hoa
Rồi tống cổ chúng ra xa thành phố
Tán tụng láo đáng muôn đời phỉ nhổ
Vần gấm hoa, thô lỗ tiếng cười điên
Hải Chu, 04-1979
Mới002- Về Đây
Về Đây
Định mệnh chắc trao người bạc mệnh
Suy nghĩ buồn lo có được gì
Đất ruộng bạc màu, mùa mất trắng
Cao lương, rau rác trộn khoai mì
Về đây mọi thứ đều thay đổi
Tình cảm ngày xưa tắt lịm rồi
Đôi mắt xóm riềng xa lạ quá
Giường tre tay gối xót thân tôi
Đường dài trước mặt đầy mưa gió
Nền ẩm trùn giun đặc - Thở dài
Bầu bạn ngày xưa không đến nữa
Cỏ tràn thềm lạnh, giọt mưa bay
Bó gối đầu hiên manh chiếu vụn
Phì pha thuốc vấn, đợi trăng khuya
Áo cũ vá chồng năm bảy lớp
Cũng không ngăn nổi lạnh tư bề
Hải Chu, Quê nhà năm thất mùa, chạp 1978
Định mệnh chắc trao người bạc mệnh
Suy nghĩ buồn lo có được gì
Đất ruộng bạc màu, mùa mất trắng
Cao lương, rau rác trộn khoai mì
Về đây mọi thứ đều thay đổi
Tình cảm ngày xưa tắt lịm rồi
Đôi mắt xóm riềng xa lạ quá
Giường tre tay gối xót thân tôi
Đường dài trước mặt đầy mưa gió
Nền ẩm trùn giun đặc - Thở dài
Bầu bạn ngày xưa không đến nữa
Cỏ tràn thềm lạnh, giọt mưa bay
Bó gối đầu hiên manh chiếu vụn
Phì pha thuốc vấn, đợi trăng khuya
Áo cũ vá chồng năm bảy lớp
Cũng không ngăn nổi lạnh tư bề
Hải Chu, Quê nhà năm thất mùa, chạp 1978
Mới001- Nhớ Chiếc Áo Dài Xưa
Nhớ Chiếc Áo Dài Xưa
(Tặng khách hành hương về nguồn)
Yêu em từ kiếp nào
Gặp em chừng lâu lắm
Nét tha thướt ấp ủ làn hơi ấm
Tà áo bay in đậm dấu thời gian
Gà gáy trưa, thôn cũ nắng tràn
Áo chẹt vá quàng - Giọng ầu ơ của mẹ
Gió thoảng lướt, nhịp võng trưa đưa nhẹ
Thế giới huyền mơ chợt ghé mien man
“Trầu lên nủa nọc trầu vàng
Thương cô áo chẹt, vá quàng nửa lưng”
Những mùa xuân tiếp nối những mùa xuân
Bước thơ ấu ngập ngừng hoa với mộng
Nẽo trước thênh thang – Dòng thời gian trải rộng
Cụm đất nghèo vắng bóng những niềm vui
Cuống rún lìa xa, tấc dạ bùi ngùi
Chiếc áo vá quàng, cuộc đời đen như đất
Cô thôn nữ mãi lũ lam đời chật vật
Tre sau nhà cao ngất đứng mỏi mòn
Đời xuôi mau - Người mất, áo chẳng còn
Bùn nước đọng, gót chân son là dĩ vãng
Tim rộn rã, muốn tâm tình trút cạn
Có người tìm cô bạn Gia Long
Cô gái trường áo tím ngày xưa
Trong nắng ấm má hồng
Giờ tóc dệt màu bong
Mà tà áo vẫn bình bồng trong tâm tưởng
Đã biết yêu mà hồn còn rất ngượng
Chiều hoài hương – Chân lạc hướng đất người
Nửa tháng cháo chợ cơm hang –
Ròng rã đếm mưa rơi
Tay úp mặt – Ôm mảnh đời lưu lạc
Núi Ngự mờ sương – Dòng Hương trong vắt
Cầu Trường Tiền xa lắc sáu vại dài
Khói sóng hoàng hôn – Lòng chợt ấm chiều nay
E ấp nón bài thơ, thướt tha tà áo dài Đồng Khánh
Gót viễn xứ, chiều Cố Đô lành lạnh
Dạ nhuốm vui, khóe mắt rịn giọt sương
Gác trọ nghèo lóng gà gáy tha hương
Bóng nhòa nhạt hắt lên tường cô độc
Cuộc chinh chiến lê chuỗi ngày thảm khốc
Tình vù bay, cắt ngang dọc bạn, thù
Giữa trưa hè sụp bóng tối âm u
Lá lả tả dù ngày thu chưa tới
trời đất rộng bom cày đạn xới
Màu áo xưa bay vội đỉnh mây mù
Cấy đông ken đêm lạnh hoang vu
Nơm nớp sợ trận đổ dù, phục kích
Cô gái quê cầm lồng đèn, ôm tập sách
Lớp i tờ - Trường dừng vách lá chằm
Tai ngóng nghe đạn pháo réo gầm
Miệng lẳm nhẳm thì thầm bài mới học
Gọn trang phục, gọn chân tay đầu tóc
Có mơ gì cái hình vóc thướt tha
Bọc lụa nhunh ngũ sắc của Hằng Nga
Chiếc áo dài là tinh hoa nét đẹp
Đã hết rồi hận thù và sắt thép
Nới rộng tay làm mà vẫn hẹp miếng ăn
Đời đương cần lưng thớt bắp tay săn
Thiên hạ nghĩ: “Đẹp đâu bằng có ích”
Quần chặm vá, mảnh áo thô nặng trịch
Dép kéo lê la thanh lịch đời người
Chóng qua rồi cái thập kỷ bảy tám mươi
Vũng nông hẹp, ta khóc cười lặn hụp
Xó bếp vắng, con chó già ẩn núp
Chường mặt ra sợ bị chụp, bị vồ
Cài chặt then, sợ ruồi muỗi bay vô
Gặm nhắm mãi khúc xương khô meo mốc
Cô giáo trẻ bước vào lớp học
Bận quần tây, áo cộc hở mông đùi
Chiếc áo dài ơi! Ta tiếc mãi khôn nguôi
Sống giữa đám mù đui nghệ thuật
Kẻ hiểu biết lặng câm – Mà nỗi lòng u uất
Người ngu si theo lốc trốt cuốn đi
Dạ, dạ, vâng lòng chẳng nghĩ suy
Dạ non nớt biết gì là nét đẹp
Óc hủ lậu, được một thời cũng đẹp
Bay xa rồi cảnh mắt khép tay che
Mở toang hoác cửa ra – Gió lộng tư bề
Bốn biển năm châu - Lối đi về muôn nẽo
Đã mười năm theo chân người lẻo đẻo
Nay rực rỡ hào quang thần diệu giống Tiên Rồng
Thổ Cẩm muôn màu, gấm Thái Tuấn, lụa Hà Đông
Đưa lên đỉnh chiếc áo dài của giống dòng Lạc Việt
Hải Chu 08-03-2002
(Tặng khách hành hương về nguồn)
Yêu em từ kiếp nào
Gặp em chừng lâu lắm
Nét tha thướt ấp ủ làn hơi ấm
Tà áo bay in đậm dấu thời gian
Gà gáy trưa, thôn cũ nắng tràn
Áo chẹt vá quàng - Giọng ầu ơ của mẹ
Gió thoảng lướt, nhịp võng trưa đưa nhẹ
Thế giới huyền mơ chợt ghé mien man
“Trầu lên nủa nọc trầu vàng
Thương cô áo chẹt, vá quàng nửa lưng”
Những mùa xuân tiếp nối những mùa xuân
Bước thơ ấu ngập ngừng hoa với mộng
Nẽo trước thênh thang – Dòng thời gian trải rộng
Cụm đất nghèo vắng bóng những niềm vui
Cuống rún lìa xa, tấc dạ bùi ngùi
Chiếc áo vá quàng, cuộc đời đen như đất
Cô thôn nữ mãi lũ lam đời chật vật
Tre sau nhà cao ngất đứng mỏi mòn
Đời xuôi mau - Người mất, áo chẳng còn
Bùn nước đọng, gót chân son là dĩ vãng
Tim rộn rã, muốn tâm tình trút cạn
Có người tìm cô bạn Gia Long
Cô gái trường áo tím ngày xưa
Trong nắng ấm má hồng
Giờ tóc dệt màu bong
Mà tà áo vẫn bình bồng trong tâm tưởng
Đã biết yêu mà hồn còn rất ngượng
Chiều hoài hương – Chân lạc hướng đất người
Nửa tháng cháo chợ cơm hang –
Ròng rã đếm mưa rơi
Tay úp mặt – Ôm mảnh đời lưu lạc
Núi Ngự mờ sương – Dòng Hương trong vắt
Cầu Trường Tiền xa lắc sáu vại dài
Khói sóng hoàng hôn – Lòng chợt ấm chiều nay
E ấp nón bài thơ, thướt tha tà áo dài Đồng Khánh
Gót viễn xứ, chiều Cố Đô lành lạnh
Dạ nhuốm vui, khóe mắt rịn giọt sương
Gác trọ nghèo lóng gà gáy tha hương
Bóng nhòa nhạt hắt lên tường cô độc
Cuộc chinh chiến lê chuỗi ngày thảm khốc
Tình vù bay, cắt ngang dọc bạn, thù
Giữa trưa hè sụp bóng tối âm u
Lá lả tả dù ngày thu chưa tới
trời đất rộng bom cày đạn xới
Màu áo xưa bay vội đỉnh mây mù
Cấy đông ken đêm lạnh hoang vu
Nơm nớp sợ trận đổ dù, phục kích
Cô gái quê cầm lồng đèn, ôm tập sách
Lớp i tờ - Trường dừng vách lá chằm
Tai ngóng nghe đạn pháo réo gầm
Miệng lẳm nhẳm thì thầm bài mới học
Gọn trang phục, gọn chân tay đầu tóc
Có mơ gì cái hình vóc thướt tha
Bọc lụa nhunh ngũ sắc của Hằng Nga
Chiếc áo dài là tinh hoa nét đẹp
Đã hết rồi hận thù và sắt thép
Nới rộng tay làm mà vẫn hẹp miếng ăn
Đời đương cần lưng thớt bắp tay săn
Thiên hạ nghĩ: “Đẹp đâu bằng có ích”
Quần chặm vá, mảnh áo thô nặng trịch
Dép kéo lê la thanh lịch đời người
Chóng qua rồi cái thập kỷ bảy tám mươi
Vũng nông hẹp, ta khóc cười lặn hụp
Xó bếp vắng, con chó già ẩn núp
Chường mặt ra sợ bị chụp, bị vồ
Cài chặt then, sợ ruồi muỗi bay vô
Gặm nhắm mãi khúc xương khô meo mốc
Cô giáo trẻ bước vào lớp học
Bận quần tây, áo cộc hở mông đùi
Chiếc áo dài ơi! Ta tiếc mãi khôn nguôi
Sống giữa đám mù đui nghệ thuật
Kẻ hiểu biết lặng câm – Mà nỗi lòng u uất
Người ngu si theo lốc trốt cuốn đi
Dạ, dạ, vâng lòng chẳng nghĩ suy
Dạ non nớt biết gì là nét đẹp
Óc hủ lậu, được một thời cũng đẹp
Bay xa rồi cảnh mắt khép tay che
Mở toang hoác cửa ra – Gió lộng tư bề
Bốn biển năm châu - Lối đi về muôn nẽo
Đã mười năm theo chân người lẻo đẻo
Nay rực rỡ hào quang thần diệu giống Tiên Rồng
Thổ Cẩm muôn màu, gấm Thái Tuấn, lụa Hà Đông
Đưa lên đỉnh chiếc áo dài của giống dòng Lạc Việt
Hải Chu 08-03-2002
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
